Ít ai ngờ, “người gác đền” bản lĩnh của U23 Việt Nam, Cao Văn Bình, từng là một tiền đạo “sát thủ” trước khi gắn bó với khung gỗ. Người bố xứ Nghệ đã hé lộ những góc khuất đầy bất ngờ về hành trình của con trai, từ cậu bé đam mê ghi bàn đến thủ môn “thủ lĩnh” và tính cách hiền lành đến khó tin ngoài sân cỏ, khiến cả làng xóm vỡ òa trong đêm thi đấu lịch sử.
Chuyện đời của một “người gác đền” hiền lành đến khó tin
Về thăm nhà thủ môn Cao Văn Bình tại vùng đất Diễn Châu (Nghệ An) sau thành công vang dội của U23 Việt Nam tại U23 Châu Á 2026, chúng tôi không khỏi bất ngờ khi biết về hành trình đầy thú vị của chàng thủ thành này. Căn nhà nhỏ đơn sơ ấy là nơi đã nuôi dưỡng một trong những tài năng đầy hứa hẹn của bóng đá Việt Nam.
Tiếp đón chúng tôi, ông Cao Văn Vinh – bố của Cao Văn Bình – không giấu nổi niềm tự hào khi nhắc về cậu con trai. Ông Vinh bật mí, khởi điểm của “người hùng” trong khung gỗ không hề liên quan đến việc đứng giữa hai cột dọc. “Hồi lớp 4, lớp 5, nó đá tiền đạo cừ lắm, chuyên đi ghi bàn cho các giải nhi đồng ở huyện, ở tỉnh”, ông Vinh kể, giọng tràn đầy ký ức. Thời ấy, Bình nổi tiếng là một “sát thủ” thực thụ trên hàng công, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho mọi thủ môn đối phương.
Thế nhưng, bước ngoặt định mệnh đã đến khi Bình tròn 10 tuổi và trúng tuyển vào lò đào tạo trẻ danh tiếng. Nhờ chiều cao vượt trội, đôi mắt tinh anh cùng phản xạ nhanh nhạy thiên bẩm, các thầy đã nhanh chóng nhận ra tố chất đặc biệt của cậu và định hướng Bình vào vị trí thủ môn. Kể từ đó, một “người gác đền” bản lĩnh, đầy quyết đoán được hình thành, gắn liền với hàng loạt danh hiệu xuất sắc nhất từ lứa U12, U13 quốc gia. Đúng là “nghề chọn người” chứ chẳng phải người chọn nghề!
Trong mắt ông Vinh, Cao Văn Bình là một sự đối lập đầy thú vị. Nếu trên sân cỏ, người ta thấy một thủ môn hoạt bát, luôn chỉ huy hàng phòng ngự đầy quyết đoán, thi thoảng còn “làm xiếc” với những pha cứu thua xuất thần, thì khi trút bỏ bộ áo số, Bình lại là một cậu thanh niên hiền lành đến mức… ít nói, ít ai nghĩ đó là một vận động viên thể thao chuyên nghiệp.
Ông Vinh chia sẻ đầy xúc động: “Về nhà, không ai bảo Bình là dân thể thao đâu. Nó hiền quá. Tôi chẳng bao giờ phải đụng tay vào việc gì, từ nấu cơm, giặt giũ đến phơi đồ, rửa bát, nó làm hết. Thấy con đi thi đấu vất vả, tôi bảo nghỉ ngơi đi nhưng nó cứ tự nguyện làm, không nề hà việc gì”. Hình ảnh chàng thủ môn cao lớn của đội tuyển U23 Việt Nam cần mẫn giúp mẹ tại sạp hoa quả nhỏ nơi góc chợ đã trở thành một nét vẽ đẹp lạ lùng, đầy thân thương trong mắt người dân Diễn Châu. Giữa tiếng ồn ã của buổi chợ sớm, người ta không thấy một ngôi sao U23 với những pha cứu thua xuất thần, mà chỉ thấy một “thằng Bình” hiền lành và cần mẫn, đúng chất con nhà nông. Ai mà không yêu quý cho được!
Đêm trắng cùng làng xóm và chiến thắng vỡ òa khó tin
Kể về trận tranh hạng Ba đầy kịch tính với U23 Hàn Quốc vừa qua, giọng ông Vinh vẫn còn run run vì xúc động. Phải đến sát giờ thi đấu, gia đình mới biết Bình được bắt chính. Cả xóm khi ấy như mở hội, mọi người gác lại mọi công việc, tập trung đông nghịt trước màn hình tivi để cổ vũ cho “con em làng mình”.
“Đến trận tranh hạng Ba, nói thật là gia đình và làng xóm không ai nghĩ con sẽ được ra sân đâu. Đến mãi hơn 8 giờ tối, khi đội hình chính thức được công bố, tôi mới biết con mình sẽ bắt chính trận này. Cảm xúc lúc đó rất khó tả, vừa rất vui, vừa có chút run sợ. Run không phải vì lo cho mình, mà là hồi hộp và lo cho con”, ông Vinh chia sẻ, đôi mắt ánh lên niềm tự hào pha lẫn sự lo lắng của người cha.
“Nhưng rồi tôi lại tự trấn an mình. Trước đây con cũng đã kinh qua nhiều giải đấu, tính cách lại rất dũng cảm nên tôi tin con sẽ tự tin. Khi phát hiện con ra sân, tôi báo cho bà con lối xóm. Mọi người tập trung lại xem đông lắm. Cảm xúc thực sự không thể tưởng tượng nổi, quá hồi hộp!”, ông Vinh kể. Cả làng như nín thở theo từng pha bóng, từng cú sút, từng pha cản phá của Cao Văn Bình. Không khí căng như dây đàn, kịch tính chẳng kém gì trên sân cỏ.
Đến những phút cuối cùng, khi tỉ số vẫn hòa và tiền đạo chủ chốt Đình Bắc phải rời sân, mọi lo lắng dường như dâng lên tột độ. “Lúc đó, tôi chỉ mong giữ hòa được 90 phút vì Hàn Quốc ép sân quá mạnh. Bình và đồng đội đã nỗ lực hết sức để giữ sạch mảnh lưới. Khi bước vào loạt sút luân lưu, gia đình và làng xóm vẫn rất tự tin vì Bình thường ngày bắt penalty và phản xạ rất tốt”, ông Vinh nhớ lại. Và rồi, khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, khi chiến thắng thuộc về U23 Việt Nam, cảm xúc thật sự sung sướng không lời nào tả nổi! Cả làng vỡ òa, những tiếng reo hò, những cái ôm chặt như muốn xua tan mọi mệt mỏi, lo âu trong đêm trắng ấy. Đó là đêm của niềm vui, của sự tự hào dành cho Cao Văn Bình – người con ưu tú của đất Nghệ.



