Cú hích vĩ đại trước Manchester City không chỉ là ba điểm, không chỉ là niềm kiêu hãnh rực lửa cho nửa đỏ thành Manchester. Quan trọng hơn tất thảy, đó là tiếng gầm thép khẳng định một chân lý: Michael Carrick không phải là một ‘bản sao’ lỗi thời!
Trước giờ G, bầu trời Old Trafford vẫn còn vương vấn ám ảnh từ triều đại ‘cố chấp’ Ruben Amorim. Nỗi sợ hãi về một nhà cầm quân mới cũng cứng nhắc, bảo thủ như người tiền nhiệm cứ lởn vởn như bóng ma. Liệu Carrick có đi vào vết xe đổ? Thế nhưng, chỉ bằng một nước cờ ‘điên rồ’ mang tên Bryan Mbeumo, Carrick đã tung ra cú phản đòn chí mạng, đập tan mọi ngờ vực. Ông chứng minh: mình là một phù thủy liệu cơm gắp mắm, chứ không phải kẻ chết chìm trong giáo điều sách vở!
Cơn địa chấn thực sự ở derby Manchester chính là: Benjamin Sesko, cỗ máy ghi bàn đang vào phom với 3 pha lập công trong 2 trận, bỗng dưng… mất tích khỏi đội hình chính. Niềm hy vọng số một của Quỷ đỏ bỗng bị đẩy lên ghế dự bị! Trong khi đó, Bryan Mbeumo, vừa trở về từ AFCON với hành trang thất vọng, còn chưa kịp ‘thở’. Gạt một tiền đạo đang bùng nổ, thay bằng một người trái sở trường, đối mặt với gã khổng lồ Man City? Nghe có vẻ điên rồ, nhưng với Carrick, đó là một nước cờ thiên tài, dựa trên sự thấu hiểu đối thủ đến tận xương tủy.
Carrick đã nhìn thấy trước: trước hàng thủ dâng cao, bão táp thể lực của Man City, Man Utd không cần một ‘số 9’ cắm bị cô lập. Không! Ông cần tốc độ xé gió, sự linh hoạt ma quái và khả năng chuyển đổi trạng thái chớp nhoáng đến nghẹt thở. Và thế là Mbeumo ra sân! Cùng với hai ‘máy chạy’ ở biên, cộng thêm những đường chuyền ‘như đặt’ từ chân Bruno Fernandes, một Man Utd phản công ‘hồi mã thương’ sắc như dao cạo, y hệt thời Ole Gunnar Solskjaer huy hoàng, đã tái sinh! Man Utd trận này không ham kiểm soát bóng, nhưng mỗi pha lên bóng là một lần khiến khung thành đối phương rung chuyển bần bật! Sự trực diện, tốc độ đoạn ngắn ấy đã xé toang mọi hàng phòng ngự.
Chính cái ‘quái chiêu’ linh hoạt ấy đã tạo nên lằn ranh điện xẹt phân biệt Carrick với Ruben Amorim. Cựu thuyền trưởng người Bồ Đào Nha, với sự kiên định đến mức ‘khù khờ’ vào sơ đồ 3-4-3, đã tự vấp ngã tại Old Trafford. Amorim ư? Ông ấy từ chối thay đổi, từ chối nhượng bộ! Ông ép cầu thủ phải vận hành theo một khuôn mẫu duy nhất, bất chấp đối thủ là ai, bất chấp trời đất có sập xuống. Ngay cả khi ‘bỏ’ Sesko trước Liverpool, ông vẫn giữ lối đá cũ rích, để rồi Quỷ đỏ chỉ biết ‘bóng dài’ trong vô vọng và ôm hận.
Trong khi đó, Carrick – người từng khiến fan Quỷ đỏ ‘thót tim’ vì những phát biểu ‘mùi mẫn’ về triết lý kiểm soát bóng ở Middlesbrough – đã chứng minh: ông biết cách đặt hiệu quả lên hàng đầu, bất chấp tất cả! Trước Man City, Carrick không ngần ngại vứt bỏ cái tôi, gạt phăng triết lý kiểm soát bóng, để chơi một thứ bóng đá thực dụng đến lạnh lùng, khoa học và tàn nhẫn đến tột cùng. Ông hiểu: trước một Pep Guardiola siêu đẳng, sự ngây thơ chiến thuật sẽ là cái giá phải trả đắt nhất. Chỉ có linh hoạt mới là chìa khóa vàng đến vinh quang!
Màn trình diễn chói sáng của Mbeumo cùng các đồng đội là minh chứng đanh thép: các cầu thủ Man Utd khao khát một hệ thống khai thác tối đa phẩm chất của họ, chứ không phải bị nhốt vào một sơ đồ ‘đóng khung’ vô vị. Carrick, anh đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên về khả năng thích ứng với điểm số tuyệt đối! Dù chông gai vẫn còn chất chồng phía trước, đặc biệt là khi đối mặt với những đối thủ ‘đổ bê tông’ phòng ngự, nhưng lúc này, fan Quỷ đỏ có thể thở phào nhẹ nhõm. Họ đang có một thuyền trưởng biết cách chiến thắng, chứ không phải một triết gia chỉ biết bám víu vào lý thuyết để bào chữa cho thất bại ê chề!


