Trong một trận chung kết mà một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến cả dân tộc ôm hận, Brahim Diaz đã không ngần ngại… chọn cách phô diễn. Và cái giá phải trả? Cả Morocco ngậm ngùi nhìn giấc mơ vàng tan vỡ ngay trước mắt!
Khoảnh khắc “ngẫu hứng” thành con dao hai lưỡi
Có những pha bóng đi vào lịch sử không bởi sự vĩ đại, mà bởi sự… khó hiểu đến tột cùng. Rạng sáng 19/1, khán giả toàn cầu đã chứng kiến một khoảnh khắc như thế: cú Panenka “chết yểu” của Brahim Diaz ở phút 114 trận chung kết Cúp châu Phi. Không phải một cú sút hỏng thông thường, mà là một lựa chọn sai lầm đến khó tin, vào thời điểm mà mọi sai sót đều là điều cấm kỵ!
Khi sự “ngẫu hứng” phản bội bối cảnh
Panenka, một biểu tượng của bản lĩnh, của sự ngạo nghễ chỉ được phép khi người thực hiện hoàn toàn nắm đằng chuôi, thấu hiểu đối thủ và được thời thế ủng hộ. Huyền thoại Antonin Panenka từng làm điều đó ở chung kết Euro 1976 bởi ông có đủ cơ sở để tin mình đúng. Còn Diaz thì không!
Phút 114! Chung kết! Chủ nhà Morocco đang chìm trong mớ bòng bong của khủng hoảng tinh thần sau “drama” VAR khó tin, khi cầu thủ Senegal rời sân, đòi bỏ trận. Bầu không khí lúc này căng như dây đàn, chỉ cần một tiếng thở mạnh cũng có thể làm đứt gãy. Trong bối cảnh “ngàn cân treo sợi tóc” ấy, nhiệm vụ của người đứng trước chấm phạt đền không phải là trình diễn, cũng chẳng phải sáng tạo. Chỉ có một mệnh lệnh duy nhất: đưa bóng vào lưới!
Nhưng Diaz đã chọn con đường riêng. Anh bấm bóng nhẹ, ở độ cao “hoàn hảo”… cho thủ môn Edouard Mendy dễ dàng ôm gọn. Không hề có áp lực, không một chút đánh lạc hướng, cũng chẳng đọc vị. Một cú chạm bóng mang nặng dáng dấp sân tập, xuất hiện ở nơi không dành cho bất kỳ thử nghiệm nào. Bình luận “quá ranh mãnh đến mức tự hại mình” nghe tưởng chừng cảm tính, nhưng lại đúng một cách tàn nhẫn. Diaz không thiếu kỹ thuật, cũng không thiếu dũng khí. Cái anh thiếu, chính là khả năng đọc và hiểu bối cảnh!
Bản lĩnh thực sự không nằm ở việc dám làm điều khác người. Bản lĩnh nằm ở việc làm điều đúng, làm điều cần làm, khi cả sân vận động đang nặng trĩu sức ép. Cú Panenka của Diaz, trong khoảnh khắc định mệnh ấy, không phải là biểu hiện của sự can đảm, mà là dấu hiệu của sự tách rời khỏi thực tại: một cầu thủ ngỡ rằng khoảnh khắc vĩ đại đang gọi tên mình, trong khi nó thuộc về cả một dân tộc đang chờ đợi.
Từ người hùng tiềm năng đến “tội đồ” trong tích tắc
Chung kết Cúp châu Phi không phải là bán kết Champions League, cũng chẳng phải một trận La Liga bình thường với Real Madrid. Đây là nơi mà gánh nặng lịch sử đè lên đôi chân, nơi mà ký ức tập thể kéo giật từng nhịp thở. Morocco đã chờ đợi một danh hiệu châu Phi ròng rã nửa thế kỷ. Diaz – người đã ghi 5 bàn từ đầu giải, được kỳ vọng trở thành người hùng – chỉ cần một cú sút đúng chuẩn để khép lại cơn khát ấy.
Thay vào đó, anh để lại một hình ảnh ám ảnh: cú bấm bóng nhẹ tênh rơi thẳng vào tay thủ môn, giữa tiếng thở dài đồng loạt của hàng chục nghìn con người đang vỡ vụn. Khoảnh khắc ấy không chỉ làm hỏng một quả phạt đền. Nó đóng băng câu chuyện mà Diaz lẽ ra có thể viết: từ biểu tượng của thế hệ mới thành nhân vật bị nhắc tên với một chữ “giá như” đầy tiếc nuối.
Công bằng mà nói, Senegal không vô địch chỉ vì quả Panenka hỏng ăn ấy. Họ vô địch vì đã trình diễn thứ bóng đá của kỷ luật, sức bền và một cái đầu lạnh. Từ phản ứng dữ dội với VAR rồi quay lại sân, từ cách phòng ngự kiên cố đến cú sút quyết định ngoài vòng cấm của Pape Gueye, Senegal đã chơi một trận đấu thực dụng nhưng cực kỳ tỉnh táo. Trong thế đối lập ấy, cú Panenka của Diaz càng trở nên lạc lõng. Một nét vẽ bay bổng đặt nhầm vào bức tranh cần những đường thẳng cứng cáp, rõ ràng.
Lịch sử bóng đá không hề ghét Panenka. Nó chỉ trừng phạt những ai dùng nó sai chỗ, sai thời điểm. Diaz sẽ còn nhiều năm thi đấu đỉnh cao, còn nhiều cơ hội để sửa sai. Nhưng Cúp châu Phi 2025, với tư cách chủ nhà, với quả phạt đền ở phút 114, có thể sẽ không bao giờ trở lại với anh theo cách ấy nữa.
Và vì thế, khoảnh khắc này sẽ còn ở lại rất lâu trong ký ức người hâm mộ: không như một sai lầm kỹ thuật đơn thuần, mà như lời nhắc nhở tàn nhẫn của bóng đá đỉnh cao, rằng đừng bao giờ nhầm lẫn giữa bản lĩnh và sự phô diễn ngạo mạn.



